Home Review sách Nếu biết trăm năm là hữu hạn - Phạm Lữ Ân

Nếu biết trăm năm là hữu hạn – Phạm Lữ Ân

Chưa bao giờ tôi đọc một cuốn sách mà có quá nhiều điều tôi muốn lưu lại, ghi lại, note lại như thế này.

Nếu bạn là một người thích sách, thích đọc và là một người thích chiêm nghiệm về cuộc sống thì chắc hẳn, bạn sẽ không bao giờ có thể bỏ qua được cuốn sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của tác giả Phạm Lữ Ân. Từng câu, từng chữ trong cuốn sách này như những giọt nước thanh mát nhẹ trôi qua, rửa đi những vết bụi, những âu lo và băn khoăn đang vương lại trong lòng ta.

Neu biet tram nam la huu han
Nếu biết trăm năm là hữu hạn

Đã từ lâu tôi chưa viết một cái gì đó, phần vì không có giấy bút bên cạnh, phần vì lười. Chợt nhận ra lâu nay mình sống khép kín, không muốn thể hiện cái tôi của mình và có lần có người đã cáu với tôi: Tại sao em không thể hiện quan điểm của riêng mình? Em phải có chính kiến của mình chứ!…

Đọc Nếu biết trăm năm là hữu hạn… tôi xúc động nhất là khi đọc những dòng sau, xin phép được trích lại nguyên văn để chia sẻ cùng các bạn:

“Con lại ra đi cũng một ngày mưa

Lời ly biệt ngập ngừng sao quay quắt

Không tiễn con ra phi trường, Ba chỉ ngồi lặng yên quay mặt

Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng”

Neu biet tram nam la huu han
Nếu biết trăm năm là hữu hạn

Nhà văn Jean – Louis Fournier trong tự truyện Ba ơi mình đi đâu? Đã viết: “Hồi còn trẻ, tôi thường ao ước về sau sinh được một lũ con. Tôi thấy mình vừa hát vừa leo lên những dãy núi, vượt qua các đại dương cùng những thủy thủ bé nhỏ nom rất giống tôi, đi khắp thế giới với phía sau là một bầy trẻ con vui vẻ, tò mò, ánh mắt sống động, những đứa trẻ sẽ được tôi dạy thật nhiều điều, tên gọi của cây cối, chim muông và các vì sao.

Có thể bạn thích đọc “NĂM MƯƠI NGƯỜI – CUỐN TIỂU THUYẾT VỚI NĂM MƯƠI NHÂN VẬT CHÍNH”

Những đứa trẻ sẽ được tôi dạy chơi bóng rổ và bóng chuyền, những đứa trẻ sẽ cùng tôi thi đấu và không phải trận nào tôi cũng thắng”. Giấc mơ đó chắc cũng giống giấc mơ của bất cứ người đàn ông nào. Jean – Louis Fournier có đến hai đứa con trai thiểu năng và “tật nguyền vĩnh viễn”.

Mathieu đã chết và Thomas mãi đến ba mươi tuổi vẫn chỉ có thể lặp đi lặp lại hàng chục lần câu hỏi: “Ba ơi mình đi đâu?”.“Những ai chưa từng sợ có một đứa con bất thường hãy giơ tay.

Chẳng có ai giơ tay cả.

Neu biet tram nam la huu han
Nếu biết trăm năm là hữu hạn

Mọi người đều nghĩ đến chuyện đó như nghĩ đến một trận động đất, như nghĩ đến ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xảy ra một lần.Tôi có đến hai ngày tận thế.”Những người đàn ông trở thành người cha không chỉ để hiện thực hóa ước mơ, mà còn để gánh vác trách nhiệm, nỗi lo lắng, đôi khi cả sự đau đớn, tuyệt vọng.

Tôi nhớ lúc nhỏ có lần phạm lỗi, mẹ phạt quỳ úp mặt vào tường suốt hai tiếng đồng hồ. Khi đi làm về, nghe mẹ kể lại, ba đã gọi tôi đến và nói: “Trở thành người như thế nào là tự do của con.

Trở thành người tốt hay người xấu là tự do tuyệt đối của con. Con có toàn quyền lựa chọn cho cuộc đời của mình. Ba mẹ yêu thương con không phải vì con ngoan mà vì con là con của ba mẹ, bởi vậy kể cả khi con trơ thành một người xấu, một kẻ dối trá hay thậm chí trộm cắp, thì tình yêu của ba mẹ dành cho con vẫn không thay đổi.

Neu biet tram nam la huu han
Nếu biết trăm năm là hữu hạn

Nhưng ba muốn con biết rằng ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành một người chính trực và biết yêu thương”.Đọc một cuốn sách hay giống như ta đang trò chuyện với chính tác giả, một người bạn am hiểu, thật tâm và tận tình. Nào, bây giờ thì chúng ta có thể ngồi xuống bên một ấm trà, cùng đọc sách và nhớ chia sẻ những cảm nhận của các bạn nhé!

Nguồn Facebook: Nguyễn Hà

RELATED ARTICLES

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

- Advertisment -

Tổng hợp